Nhà ngoại
giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần đi dự tiệc, khi ông ta đến mọi
người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn.
Mới yên
chỗ, ông ta đã lên tiếng:
- Tôi xin
đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?
Bàn tiệc
chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì
ngượng nghịu ngó lơ.
Đợi cho
yên ắng, ông mới giải đáp:
- Giữa hai
chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi
ở góc bàn).
Mọi người
đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc biết ý liền mời ông vào vị trí giữa bàn.
Vừa ấm chỗ
ông lại nói:
- Bây giờ
đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?
Khác với
lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa,
nĩa... ông đều lắc đầu tất.
Đợi mọi
người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:
- Giữa hai
chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy ấy.
-
?!!